Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Tiến sĩ văn chương Nguyễn Thị Từ Huy "cắn càn"

Tiến sĩ văn chương Nguyễn Thị từ Huy "cắn càn"

HAY LÀ MỘT KẺ "ĂN CHÁO ĐÁ BÁT"

Nguồn: http://langtreviet.blogspot.com/

Tre Việt - Gần đây, tiến sĩ văn chương Nguyễn Thị Từ Huy nổi lên là một nhà “rân chủ” đã có những hoạt động khá “tích cực” cho truyền thông “lề trái”: nào là viết bài bênh vực Cù Huy Hà Vũ, bênh vực Phương Uyên (những phần tử có các hoạt động chống đối Đảng, Nhà nước Việt Nam với những chứng cứ “rõ như ban ngày”), nào là viết thư bênh vực cho Đỗ Thị Thoan (bút danh Nhã Thuyên - với Luận văn Thạc sĩ ngụy khoa học, phản văn hóa ca ngợi thơ dơ, thơ rác, thơ nghĩa địa của nhóm Mở Miệng), nào là ký tên phản đối Nghị định 72 của Chính phủ,… cùng các bài viết chống phá khác trên các trang bauxitevn, tienve,…. Hành động đó cho thấy, việc nữ tiến sĩ văn chương này bị một số bloger cho là “ăn cháo đá bát”, hoặc với cái “tâm” ấy dù “tài” mấy cũng chỉ xứng đáng là tiến sĩ “tối om” (chứ không phải là tiến sĩ hạng “tối ưu” như sự “khoe mẽ” về bằng cấp được nhận) quả không sai chút nào. Không những thế, Nguyễn Thị Từ Huy còn tung một loạt “tùy bút”, “truyện ngắn” lên Tiền vệ cùng một số trang mạng hải ngoại khác và được sự cổ súy khá rùm beng của những phần tử chống cộng có “số má”. Đằng thẳng mà nói, xét ở góc độ giá trị nghệ thuật thì mấy “tác phẩm của Từ Huy” cũng chỉ là loại văn chương “ám chỉ” hạng “xoàng”, có điều lý do khiến “rận lớn, rận nhỏ” đăng tải chễm chệ “tác phẩm của Từ Huy” trên trang của mình là vì nó đã thực hiện “hoàn hảo” chức năng, mục đích “cắn càn”, “chửi đổng” - chức năng và cũng là mục đích cao nhất của những kẻ cơ hội “rân chủ giả cầy”.
Trong khoảng gần một năm, tienve.org đăng 14 truyên/tùy bút của Từ Huy được cất lên từ “cảm hứng” chủ đạo, xuyên suốt là nói xấu chế độ, đả phá Đảng, Nhà nước, chính quyền ẩn giấu dưới hình thức “thanh nhã” là “văn chương”. Tuy nhiên, cái hình thức tưởng là “thanh nhã” ấy lại không che giấu nổi sự ngạo mạn và dụng ý xấu, độc xuất phát từ một cái đầu thấm nhuần tinh thần “chống cộng” và một “đôi mắt Tây hóa” triệt để. Dưới ngòi bút của nàng tiến sĩ, xã hội Việt Nam là “một xã hội được cấu tạo trên nền tảng của sự dối trá”, “Làm tâm linh hay làm chính trị ở xứ này dù con đường có khác nhau nhưng đều có mục đích như nhau thôi: dẫn dụ, mê hoặc và làm mê muội con người”. Từ Huy đã xuyên tạc, bôi đen trắng trợn hiện thực phát triển của đất nước và mạnh bút quy kết 10 tội cho các Bộ, ban, ngành trong nước. Có cảm giác, dưới đôi mắt cực đoan, phiến diện, “sính ngoại” của nàng, chỉ có ngoại quốc mới là nhất, là tuyệt vời, hoàn hảo còn nước Việt ta cái gì cũng kém, cũng tồi, cũng xấu, nhìn đâu cũng đáng thất vọng, bi quan… Tôi không học nhiều như nàng, cũng không được hưởng niềm ưu ái của Nhà nước khi được dành cho một xuất học bổng “cỡ bự” để được thụ hưởng nền học vấn phương Tây như Từ Huy nhưng ít nhất tôi cũng biết rằng bất cứ đất nước, xã hội nào dù văn minh, ưu việt đến mấy cũng không tránh khỏi sự tồn tại đan xen điểm mạnh, điểm yếu, nói gì đến đất nước chúng ta đi qua hết cuộc chiến tranh này đến cuộc chiến tranh khác, nay phải tự lực tự cường đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc giữa bộn bề khó khăn và sự chống phá quyết liệt của các thế lực thù địch. Ấy thiển cận như tôi mà còn hiểu, lẽ nào nàng tiến sĩ “tối ưu” lại không hiểu hoặc làm ngơ như không hiểu hoặc cố tình lờ đi miễn thực hiện được mục đích “tuyên truyền” của mình?! Và tôi cũng biết rằng, nếu thật sự yêu nước và có trách nhiệm thì trước hết phải “công bằng” và “khách quan” khi nhận thức về đất nước mình để chung tay dựng xây chứ không phải “cắn càn” như một số vị với một thái độ bề trên đầy ngạo mạn, thiếu tính xây dựng và chẳng có cơ sở nhưng lại tự gắn cho hành động đó của mình mỹ từ “phản biện xã hội” để bào chữa. Quá quắt hơn, nàng tiến sĩ văn chương này còn viết tác phẩm “Sinh nhật”(sinh nhật tháng năm, sinh nhật tháng hai) “ám chỉ”, nói xấu Đảng và lãnh tụ tôn kính của dân tộc Việt Nam. Nực cười là trong tác phẩm gần nhất nàng tung lên mạng (ngày 23/12/2013), nàng viết: “Anh phải quen với việc biết ơn cái thân phận lệ thuộc của mình, biết ơn cái thể chế đã tròng xích vào cổ mình, biết ơn cái thiết chế đã thuê mình với đồng lương chết đói, biết ơn cái cơ chế chỉ coi con người là công cụ, biết ơn những gì khiến cho nhân tính và nhân phẩm bị hủy hoại. Anh ở trong đống bùn, và anh phải biết ơn những kẻ ngồi trên ngôi cao đã cho anh cái thân phận bùn lầy đó…”. Không thể chấp nhận được luận điệu vô luân, xuyên tạc trắng trợn của một kẻ được coi như “hạt giống”, được du học bằng nguồn kinh phí của Nhà nước, được thụ hưởng những điều tốt đẹp nhất như Từ Huy nay “trở cờ”, “bội bạc”. Xin thưa, không chỉ tôi mà một đứa trẻ con của đất nước này cũng biết đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” là như thế nào, nữ sĩ Từ Huy - nguyên giáo viên ngữ văn nhiều năm - hẳn thừa biết điều đó nhưng rồi “cắn càn” và “chửi đổng” chính là cách “độc nhất vô nhị” mà nàng “trả ơn” cho chế độ đã dành cho nàng tất cả những gì tốt đẹp nhất có thể của chế độ xã hội đó (chứ chắc là chưa thỏa lòng tham vô đáy của nàng hoặc “ảo tưởng” tài năng xuất chúng phải được trả công bằng “đô”, bằng ơ-rô như nàng nghĩ).

Cuối cùng xin đưa ra đây một ví dụ để phân tích thuật ngụy biện dở òm cùng lối tư duy “tối om” của nàng tiến sĩ để trả nhời cho câu hỏi tại sao 14 truyện/tùy bút của nàng không thuyết phục được tôi và dù không muốn tôi vẫn phải nghiêm khắc đánh giá là “cắn càn”. Ấy là sau khi kết luận xanh rờn “một xã hội được cấu tạo trên nền tảng của sự dối trá”, nàng lấy ngay ví dụ để chứng minh. Ví dụ đó là “Trẻ con từ khi đi học mẫu giáo… được dạy hát về giấc mơ mà các em không có. Các em hát về giấc mơ trong đó các em gặp và yêu quý một người xa lạ” có nghĩa là các em “đã được dạy cho cách để trở thành những kẻ nói dối”. Không nói thì ai cũng biết Nguyễn Thị Từ Huy đang “ám chỉ” đến bài hát “Em mơ gặp Bác Hồ” đây? Chưa cần nói nói đến việc đối với người dân đất Việt, Chủ tịch Hồ Chí Minh là Người Cha - Người Bác - Người Anh được tôn kính như thế nào (viết đến đây tôi đâm nghi ngờ gốc gác người Việt của cô nàng tiến sĩ) mà chỉ cần xuất phát từ đặc trưng của văn chương nghệ thuật là sẽ thấy sự tréo ngoe, thiển cận, đánh tráo khái niệm một cách vụng về của nàng. Vậy ra, theo định nghĩa của nàng tiến sĩ là không/chưa - trải - qua - “thực” mà nói/hát/bàn… về điều - chưa - trải - qua là “dối trá”, ví dụ của nàng giống như ví dụ một người phụ nữ không/chưa có con lại hát rằng “mẹ thương con có hay chăng, thương từ khi thai nghén trong lòng” là “dối trá”??? Chỉ cần một ví dụ ấy thôi đủ thấy tầm tư duy của nàng đến đâu. Ứng dụng lối tư duy này của nàng để rồi đọc 14 tùy bút/truyện ngắn đăng trên mạng và nhìn vào thực tiễn phát triển của đất nước, chắc chắn không ít người sẽ mỉm cười trước sự “đại bịp” tao nhã “kinh người” của nàng tiến sĩ!

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

CHÚNG TÔI ĐÃ HẠI NGƯỜI BẠN QUÝ (CHUYỆN CẢM ĐỘNG VÀ CAO THƯỢNG)

CHÚNG TÔI ĐÃ HẠI NGƯỜI BẠN QUÝ

 (Sưu tầm từ nguồn: Đức Mạnh Doan DC 801, Thành phố Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh,)

Năm nay tôi đã gần bảy mươi tuổi. Cái tuổi mà con cháu đã có thể chúc thọ được rồi. Tôi đã chứng kiến biết bao câu chuyện cuộc đời. Nhưng có một câu chuyện mà tôi không thể nào quên được. Tôi viết lá thư này gửi các anh, các chị để kể lại câu chuyện mà tôi là một người liên quan đến câu chuyện đó. Hy vọng, câu chuyện của tôi, nếu được in lên, sẽ nói với bạn đọc gần xa một điều gì đó về cuộc đời này.

Câu chuyện xảy ra vào năm cuối cùng trong đời sinh viên của tôi, ở ký túc xá mà tôi ở lúc đó. Một hôm, chúng tôi đi tập quân sự. Duy chỉ có một người trong phòng kêu ốm và ở lại. Người đó là S, quê ở Thanh Hóa. 

Buổi chiều trở về, tôi sắp xếp lại đồ đạc cá nhân và hoảng hốt nhận ra một chỉ vàng của tôi không cánh mà bay. Đó là chỉ vàng mà cha mẹ cho để mua xe đạp đi làm sau khi tôi ra trường. Ngay lúc đó, tôi nhìn S đang nằm quay mặt vào tường và hoàn toàn tin rằng S đã lấy cắp chỉ vàng của tôi. Tôi đề nghị mọi người trong phòng cho tôi khám tư trang của họ. Cuộc khám xét không thành công. Nhưng qua phân tích của chúng tôi và qua thái độ hoang mang của S, chúng tôi đều tin S đã giả ốm ở nhà để lấy cắp chỉ vàng của tôi. 

Chúng tôi đã báo cáo sự việc với nhà trường. Bảo vệ nhà trường cho biết, buổi sáng chúng tôi đi tập quân sự thì S có ra khỏi trường khoảng một giờ đồng hồ. Mặc dù S cả quyết không hề lấy cắp chỉ vàng ấy, nhưng chúng tôi và nhà trường đã tiến hành nhiều cuộc họp để chất vấn và khẳng định thủ phạm vụ trộm đó là S.Một tuần sau, chúng tôi phát hiện S mang một bao tải mì sợi ra ga tàu mang về quê. Chúng tôi túm lại hỏi S lấy tiền đâu mà mua mì sợi. S không nói gì mà ôm mặt khóc. 

Năm đó, nhà trường đã không xét tốt nghiệp cho S mặc dù học lực của S rất khá, với lý do đã có hành vi đạo đức xấu và không trung thực với tội lỗi của mình.

Chúng tôi hồ hởi nhận bằng tốt nghiệp và quyết định phân công công tác. Chỉ có S không được nhận bằng tốt nghiệp và tạm thời không được phân công công tác. Đồng thời, nhà trường có công văn gửi về địa phương S sinh sống đề nghị địa phương theo dõi và giáo dục S. Khi nào địa phương chứng nhận S đã hối cải và tiến bộ thì nhà trường sẽ xem xét giải quyết trường hợp của S.

Thời gian cứ thế trôi đi. Một số bạn bè học cùng chúng tôi vẫn có liên lạc với nhau. Duy chỉ có S là không ai biết rõ ràng ở đâu và làm gì. Nhà trường cho biết, S cũng không quay lại trường để xin cấp bằng và phân công công tác.

Ngày tháng trôi qua, tôi chẳng còn nhớ tới chỉ vàng bị lấy cắp năm xưa. Trong đám bạn bè tôi, có những người rất thành đạt. Đặc biệt H đã trở thành một người rất giàu có bằng năng lực và sức lao động của chính anh. Anh là một người được xã hội biết đến.

Một hôm, sau ngày tôi vừa nghỉ hưu, có một thanh niên mang đến nhà tôi một lá thư và một cái hộp giấy nhỏ. Anh thanh niên nói là một người nhờ chuyển, nhưng lại nói là không nhớ tên người đó. Tôi băn khoăn và hồi hộp mở thư ra. Lá thư chỉ vẻn vẹn mấy dòng: "Anh P thân mến, tôi xin được gửi trả lại anh chỉ vàng mà tôi đã lấy của anh cách đây mấy chục năm. Tôi sẽ đến gặp anh để xin anh thứ tội. Kính". Đọc thư xong, tôi thực sự bàng hoàng. Lá thư không ký tên. Tôi không còn nhận được chữ đó là của ai viết nữa. Tôi đoán đó là thư của S. Tôi mở chiếc hộp giấy nhỏ và nhận ra trong đó có một chỉ vàng. Đó là một chỉ vàng mới. Không hiểu tại sao lúc đó nước mắt tôi chảy ra giàn giụa. Lúc này tôi mới thực sự nghĩ đến S với một nỗi xót thương. Ngày ấy, S là sinh viên nghèo nhất trong lớp. Bố S mất sớm. Mẹ S phải tần tảo nuôi năm anh chị em S ăn học. Có lẽ vì thế mà trong một phút không làm chủ được mình, S đã trở thành một kẻ ăn cắp. Nếu lúc đó, chúng tôi có được sự xót thương như bây giờ, thì có lẽ chúng tôi không đẩy S vào tình cảnh như ngày ấy.

Sau khi nhận được lá thư và chỉ vàng, tôi hầu như mất ăn, mất ngủ. Có một nỗi ân hận cứ xâm chiếm lòng tôi. Ngày ngày tôi đợi S đến tìm. Tôi sẽ nói với S là tôi tha thứ tất cả và tôi cũng xin lỗi S vì lòng tôi thiếu sự thông cảm và thiếu vị tha.

Một buổi sáng, có tiếng chuông cửa. Tôi vội chạy ra mở cửa. Người xuất hiện trước tôi không phải là S, mà là H. Tôi reo lên: "Ối, hôm nay sao rồng lại đến nhà tôm thế này." 
Khác với những lần gặp gỡ trước kia, hôm đó, gương mặt H trầm tư khác thường. Tôi kéo H vào nhà và nói ngay: "Mình vừa nhận được thư thằng S. Cậu có biết nó viết gì không? Nó đã trả lại tôi chỉ vàng và nói sẽ đến gặp tôi để xin lỗi." Khi tôi nói xong, H bước đến bên tôi và nói: "Anh P, anh không nhận ra chữ viết của tôi ư. Tôi chính là người viết lá thư đó. Tôi chính là người đã ăn cắp chỉ vàng của anh." Nói xong, H như đổ vào tôi và khóc rống lên. Tôi vô cùng bàng hoàng và không tin đó là sự thật. Khóc xong, H đã kể cho tôi nghe tất cả sự thật. Vì cũng muốn mua một chiếc xe đạp sau khi tốt nghiệp đi làm, H đã tìm cách lấy trộm chỉ vàng. Và suốt thời gian qua, H rất ăn năn và luôn tìm kiếm S để chuộc lỗi. Thế rồi chúng tôi quyết định về quê S mặc dù biết S không còn sinh sống ở quê đã lâu.

Vất vả lắm, chúng tôi mới biết thông tin về S: Sau khi bị nhà trường gửi công văn đến địa phương thông báo về đạo đức của mình, S đã phải chịu quá nhiều tai tiếng và những ánh mắt khinh bỉ của hàng xóm. S đã xin đi khai hoang ở một huyện miền núi.Nghe vậy, chúng tôi lại tức tốc lên đường tìm đến nơi S đang sinh sống. Ở đó S sống cùng vợ con trong một ngôi nhà gỗ đẹp dưới chân một dãy đồi. S trồng trọt và mở một trang trại chăn bò lớn. Trông anh già hơn tuổi, nhưng khỏe mạnh và đôi mắt nhân ái vô cùng. Cả ba chúng tôi ôm lấy nhau mà khóc.

Tôi và H quyết định ngủ lại một đêm với S. H xin S cho H được kể sự thật cho vợ con S nghe để họ thanh thản và hãnh diện về chồng, về cha mình và H muốn được tạ lỗi với vợ con S. Nhưng S gạt đi và nói: "Chưa bao giờ họ tin tôi là kẻ ăn cắp." Trước khi chia tay nhau, H cầm tay S khóc và nói: "Mình có tội với cậu. Cậu đã tha tội cho mình. Nhưng mình muốn được trả một phần nhỏ cái nợ lớn mà đời mình đã mang nợ với cậu. Hãy nói mình phải trả nợ cậu như thế nào." S mỉm cười và nói: "Ông đã trả hết nợ rồi." Khi tôi và H còn chưa hiểu ý, thì S nói: "Việc ông nói ra sự thật về tội lỗi của ông là ông đã trả hết nợ rồi. Đừng nghĩ gì về chuyện cũ nữa. Mà thực ra, ông nợ chính ông nhiều hơn là ông nợ tôi. Nợ người dễ trả hơn nợ chính mình." Cho đến lúc đó, tôi mới thực sự hiểu con người S. Tôi hiểu ra một điều gì đó thật xúc động, thật sâu sắc về cuộc đời này. Hóa ra, có những tâm hồn lớn lao và cao thượng lại nằm trong những con người khốn khó và giản dị như thế.

Cũng trong cái đêm thức với S tại ngôi nhà gỗ của anh, chúng tôi mới biết những ngày đi học, khi nghỉ học, S vẫn đi quay mì sợi thuê để mua mì sợi cứu đói cho gia đình. Chúng tôi đã không hiểu được bạn bè mình. Chúng tôi đã làm cho một con người như S, nếu không có nghị lực, không có lòng tin, có thể dễ dàng rơi vào tuyệt vọng.

Thưa các anh, các chị, câu chuyện tôi kể cho các anh, các chị chỉ có vậy. Nhưng với tôi, đó là một bài học về con người và về cuộc đời.(ST)

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

Không có tư chất này không nên hành nghề Y


Một nghiên cứu tại Anh chứng minh rằng nhiều người trong chúng ta cảm thấy ngứa rát hoặc đau khi chứng kiến đồng loại vật vã vì chấn thương.

Với phần lớn nhân loại, câu nói: "Tôi cảm nhận được nỗi đau của bạn" chỉ là cách để chúng ta bày tỏ sự thông cảm với sự đau đớn về thể chất hay nỗi thống khổ về tinh thần của người khác. Nhưng các nhà tâm lý của Đại học Birmingham, Anh cho rằng một số cá nhân thực sự cảm thấy đau khi chứng kiến người khác vật vã hay la hét vì đau đớn. Để chứng minh, họ mời 123 sinh viên trong trường tham gia một thử nghiệm.

Theo Telegraph, các chuyên gia cho sinh viên xem video, ảnh về những tình huống chấn thương của vận động viên và bệnh nhân trong bệnh viện. Trong số những hình ảnh mà sinh viên xem có cảnh cầu thủ gãy chân, vận động viên quần vợt bị trật khớp và bệnh nhân nhăn nhó khi y tá tiêm thuốc. Tất cả sinh viên nói rằng, ít nhất một bức ảnh hay đoạn video gợi nên "một phản ứng tình cảm" trong họ, chẳng hạn như ghê tởm, sợ hãi hoặc buồn.

Nhưng điều quan trọng hơn là 1/3 số sinh viên nói rằng họ cũng cảm thấy đau đớn khi xem những hình ảnh. Một số người cảm thấy ngứa ran hoặc đau, một số khác lại thấy đau như bị dao đâm. Cảm giác đau đớn chỉ xuất hiện thoáng qua ở một số người, song nó tồn tại vài giây ở nhiều người khác.

Các nhà khoa học lặp lại thử nghiệm với 10 sinh viên trong nhóm cảm thấy đau, ngứa hoặc buốt. Trong lúc sinh viên xem ảnh, video các nhà nghiên cứu tiến hành chụp cắt lớp não của họ. Sau đó cũng chụp cắt lớp não của 10 người nói rằng họ không cảm thấy gì khi chứng kiến sự đau đớn của người khác. Ảnh chụp não của hai nhóm được so sánh với nhau.

Kết quả cho thấy những vùng não xử lý cảm xúc của cả hai nhóm đều hoạt động khi họ xem ảnh, video. Tuy nhiên, cường độ hoạt động của những vùng xử lý cảm giác đau đớn trong nhóm "siêu nhạy cảm" mạnh hơn và lâu hơn so với nhóm kia. Điều đó cho thấy cảm giác đau của họ thực sự tồn tại, chứ không phải là sản phẩm của trí tưởng tượng.

"Phát hiện của chúng tôi giải thích hiện tượng chỉ có một số cá nhân giúp đỡ người bị đau đớn trong khi nhiều người khác thờ ơ. Một bộ phận nhân loại thực sự có phản ứng về mặt thể chất khi nhìn người khác bị thương hoặc thể hiện sự đau đớn. Giúp đỡ người bị đau là cách để họ thoát khỏi cảm giác khó chịu trong chính cơ thể họ ", tiến sĩ Stuart Derbyshire, trưởng nhóm nghiên cứu, phát biểu.

Những sinh viên "siêu nhạy cảm" nói với Derbyshire rằng họ không thích xem phim kinh dị, chiến tranh, hành động và thường lảng tránh những bản tin có hình ảnh đau thương.

Telegraph cho rằng nghiên cứu của Đại học Birmingham cũng giải thích hiện tượng một số người "có cảm giác đau đớn về mặt chức năng" mặc dù họ chẳng mắc bất kỳ bệnh tật nào.

Nhưng tại sao một số cá nhân cảm nhận được nỗi đau của đồng loại, trong khi nhiều người khác không có phản ứng đó?

Các nhà khoa học cho rằng khả năng cảm nhận nỗi đau của đồng loại xuất hiện trong quá trình tiến hóa của loài người. Ở thời tiền sử, khả năng đó khuyến khích tổ tiên của chúng ta xây dựng mối quan hệ gần gũi với nhau hơn

Chúng ta cảm nhận được sự đau đớn của người khác
theo vnepress.net
http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/70/24/hurt4.jpg

Nông dân

NÔNG DÂN
                           Nguyễn Sĩ Đại

Có người nói nông dân không tư tưởng
Nông dân làm cản trở bánh xe lăn
Tôi đã thấy nông dân suốt một đời làm lụng
Nuôi cái ăn chung trên mảnh đất khô cằn.

Tôi đã thấy trên chiến trường ngã xuống
Những nông dân áo lính, máu tươi ròng
Chết tưới đất, sống ngày cày xới đất
Không bổng lộc nào theo đến luỹ tre xanh.

Tôi đã thấy những xiềng xích phong kiến
Cái trói tay của công hữu màu mè
Mấy chục năm kéo người xa ruộng đất
Mấy chục năm ròng cái đói vẫn ghê ghê.

Nghèo chữ quá nên trọng người hay chữ
Bóp bụng nuôi con thành ông trạng, ông nghè
Sáu mươi tuổi, mẹ còn cấy hái
Ông trạng áo dài, ông trạng sống li quê!

Dẫu năm khó, không quên ngày giỗ chạp
Nhớ người xưa, con cháu quây quần
Vâng, có thể nông dân nhiều hủ tục
Nhưng không yêu được họ hàng, yêu chi nổi nhân dân!

Tôi đã thấy thằng Bờm và mẹ Đốp
Còn sống chung với Bá Kiến, Chí Phèo
Con gà mất, chửi ba ngày quyết liệt
Con gái gả chồng, cả xóm có trầu vui.

Tôi đã thấy đổ mồ hôi, sôi nước mắt
Từ hạt lúa gieo mầm đến cấy hái phơi phong
Dăm bảy tạ vài trăm nghìn một vụ
Bữa tiệc xoàng của mấy "sếp" là xong!

Có miếng ngon, nông dân dành đãi khách
Thờ Phật, thờ Tiên, thờ cả rắn, cả rồng
Cả tin quá, tin cả dì ghẻ ác
Sống chết mấy lần, nợ quyết trả bằng xong!

Nông dân sống lặng thầm như đất
Có thể hoang vu, có thể mùa màng
Xin chớ mất, chớ niềm tin sai lạc
Chín phần mười đất nước - nông dân!
                              
                         12- 1989
             "Trái tim người lính"- NXB Văn học-1997

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

Suy ngẫm

(sưu tầm)

Thầy thuốc là người bảo vệ sinh mạng con người, sống chết một tay mình nắm, phúc hoạ một tay mình giữ. Thế thì đâu có thể: Kiến thức không đầy đủ, đức hạnh không trọn vẹn, tâm hồn không rộng lớn, hành động không thận trọng mà dám học đòi cái nghề cao quý đó chăng!?
             Hải Thượng Lãn Ông- Lê Hữu Trác

Người thầy thuốc chân chính phải vừa là một triết gia, vừa là kẻ tuyên truyền đạo lý làm người
Wa-ta-na-be

Những bác sỹ mát tay nhất thế giới là bình tĩnh, điều độ và vui vẻ
Gionathan Suip

Công việc của người thầy thuốc được ví như công việc của người mẹ...., phải đem tình thương vĩnh cửu của người mẹ để làm công việc cao quý của mình
                                        Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu

Bế tinh , dưỡng khí, tồn thần
Thanh tâm quả dục, thu chân luyện hình
Tuệ Tĩnh

Đời người ngắn ngủi, nghề nghiệp lâu dài, thời cơ thoáng qua, kinh nghiệm bấp bênh, xét đoán khó khăn.
Hypocrat

Người ta tuy có đạo lý nhưng cứ ăn no, mặc ấm, ngồi rồi mà không dạy bảo thì gần như giống cầm thú vậy.
Mạnh Tử

Thiện ác đáo đầu chung hữu báo
Nghĩa là: Thiện ác cuối cùng đều có sự báo ứng lại; chỉ có điều đến sớm hay muộn mà thôi
                                                       Sách Luận Ngữ

Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Viết trong ngày mưa

Những ngày buồn không nói được
Tôi tìm ra sự sống của tôi
                                      Văn Cao
Biết là em bận và không thích thơ nhưng anh vẫn viết cho em bởi vì trong cuộc sống nhịp điệu nhanh đến mức xô bồ hiện nay con người cần phải có lúc lắng lòng trước văn chương để chiêm nghiệm về cuộc sống và các mối quan hệ của mình, để có suy nghĩ thấu đáo hơn về sự đối nhân xử thế trong cuộc sống cho phù hợp.

Khi viết những dòng này cho em cũng là lúc anh đang chiêm nghiệm về lời của người xưa: Triệu người quen có mấy người thân, đến khi lìa trần có mấy người đưa.  Chẳng lẽ ngay từ thưở xưa, cổ nhân cũng đã từng gặp nỗi cô đơn khi thiếu những tâm hồn đồng điệu?! Mà sau những cuộc vui vẫn có những trở trăn  suy nghĩ về nhân tình thế thái và cất lên thành lời:

Những tình bạn đo bằng cuộc rượu
 Chỉ để lại vỏ chai khô lăn khỏi trận cười
 Trong nỗi đau tôi/ đêm nay bạn đến
                          Không rượu
                                          Không hoa
Ánh mắt thẳm mỗi người
Tôi im lặng nắm bàn tay của bạn
Ngọn lửa không màu nhóm lại tim tôi
                               Bạn ơi!
                                            Sự cảm thông không cần ngôn ngữ
Những vỏ chai trong cuộc đời
Vội ngác ngơ tìm lại
Những giọt đời không sẵn có trong chai

Những ngày qua, anh trong tâm trạng Bạn bè thì xa, tri kỷ khó tìm và những dòng thơ chợt ùa về trong ký ức:
Chẳng buồn đâu nắng trên cây
Chẳng buồn đâu những tháng ngày cách xa
Tự lòng ta nói dối ta
Chỉ dòng nước mắt ấy là thật thôi 

Có lẽ trong ngàn vạn nỗi đau khổ trong cuộc đời mỗi con người thì cái đau khổ lớn nhất là thiếu người tri âm, tri kỷ mà người xưa đã từng tổng kết

"Trong vị ngọt có gì đắng đót
Trong dịu êm có gì xót xa
Trong gần gũi có gì cách trở
Hai bờ sông gió chẳng giao hòa"

Chúng ta đã có một thời từ lúc ban đầu gặp gỡ với bao kỷ niệm buồn vui:
"Ta biết em từ ngờ ngợ  gọi tên
từ thơ thới chuyện buồn vui một thuở
từ cách mặt đã gửi lòng nắng mới
nói dững dưng mà lòng những bồn chồn
Ta đã gặp những ngày xưa nông nỗi
ta đã say làm kẻ trọng hẹn hò
ta đã thuộc trong nhau từng ý tứ
Chợt vợi xa.....chút lầm lẫn mơ hồ"
.....
Hôm qua những dòng chữ trong tin nhắn của em ....cứ ám ảnh anh mãi. Chỉ biết rằng:
"Ngoài bốn chục chưa khỏi điều non nớt
Cả tin nghe, cả tin nói, cả tin cười
Que diêm mảnh cứ châm bờ rạ ướt
Khói lửa nào đắng đót trái tim đau"
Nhật ký bằng thơ, bằng tâm trạng của các nhà thơ, hy vọng là em đọc và hiểu rằng: Trong cuộc sống và mối quan hệ con người nếu đi thiếu sự chân thành thì cuộc sống trở nên nghèo nàn và vô vị.