Những ngày buồn không nói được
Tôi tìm ra sự sống của tôi
Văn Cao
Biết là em bận và không thích thơ nhưng anh vẫn viết cho em bởi vì trong cuộc sống nhịp điệu nhanh đến mức xô bồ hiện nay con người cần phải có lúc lắng lòng trước văn chương để chiêm nghiệm về cuộc sống và các mối quan hệ của mình, để có suy nghĩ thấu đáo hơn về sự đối nhân xử thế trong cuộc sống cho phù hợp.
Khi viết những dòng này cho em cũng là lúc anh đang chiêm nghiệm về lời của người xưa: Triệu người quen có mấy người thân, đến khi lìa trần có mấy người đưa. Chẳng lẽ ngay từ thưở xưa, cổ nhân cũng đã từng gặp nỗi cô đơn khi thiếu những tâm hồn đồng điệu?! Mà sau những cuộc vui vẫn có những trở trăn suy nghĩ về nhân tình thế thái và cất lên thành lời:
Những tình bạn đo bằng cuộc rượu
Chỉ để lại vỏ chai khô lăn khỏi trận cười
Trong nỗi đau tôi/ đêm nay bạn đến
Không rượu
Không hoa
Ánh mắt thẳm mỗi người
Tôi im lặng nắm bàn tay của bạn
Ngọn lửa không màu nhóm lại tim tôi
Bạn ơi!
Sự cảm thông không cần ngôn ngữ
Những vỏ chai trong cuộc đời
Vội ngác ngơ tìm lại
Những giọt đời không sẵn có trong chai
Những ngày qua, anh trong tâm trạng Bạn bè thì xa, tri kỷ khó tìm và những dòng thơ chợt ùa về trong ký ức:
Chẳng buồn đâu nắng trên cây
Chẳng buồn đâu những tháng ngày cách xa
Tự lòng ta nói dối ta
Chỉ dòng nước mắt ấy là thật thôi
Có lẽ trong ngàn vạn nỗi đau khổ trong cuộc đời mỗi con người thì cái đau khổ lớn nhất là thiếu người tri âm, tri kỷ mà người xưa đã từng tổng kết
"Trong vị ngọt có gì đắng đót
Trong dịu êm có gì xót xa
Trong gần gũi có gì cách trở
Hai bờ sông gió chẳng giao hòa"
Chúng ta đã có một thời từ lúc ban đầu gặp gỡ với bao kỷ niệm buồn vui:
"Ta biết em từ ngờ ngợ gọi tên
từ thơ thới chuyện buồn vui một thuở
từ cách mặt đã gửi lòng nắng mới
nói dững dưng mà lòng những bồn chồn
Ta đã gặp những ngày xưa nông nỗi
ta đã say làm kẻ trọng hẹn hò
ta đã thuộc trong nhau từng ý tứ
Chợt vợi xa.....chút lầm lẫn mơ hồ"
.....
Hôm qua những dòng chữ trong tin nhắn của em ....cứ ám ảnh anh mãi. Chỉ biết rằng:
"Ngoài bốn chục chưa khỏi điều non nớt
Cả tin nghe, cả tin nói, cả tin cười
Que diêm mảnh cứ châm bờ rạ ướt
Khói lửa nào đắng đót trái tim đau"
Nhật ký bằng thơ, bằng tâm trạng của các nhà thơ, hy vọng là em đọc và hiểu rằng: Trong cuộc sống và mối quan hệ con người nếu đi thiếu sự chân thành thì cuộc sống trở nên nghèo nàn và vô vị.
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa